Ở đâu đó có người đợi tôi

986

Đôi khi phải đi thật xa để biết chính xác lòng này hướng về đâu. Đôi khi phải mất nhiều năm, bỏ lỡ nhiều điều đáng trân trọng và phải xa một người lâu đến như thế chỉ để nhận ra giá trị bền vững luôn ở cạnh bên, để hiểu trưởng thành không chỉ là bước chân ra thế giới rộng lớn bên ngoài, mà còn là nhớ đường trở về nhà…

1

18 tuổi, tôi chọn cho cuộc đời mình một ngã rẽ lớn. Nhất quyết đăng kí vào khoa ngôn ngữ Anh của một trường đại học danh tiếng tại Hà Nội mặc cho mẹ hết mực khuyên tôi nên vào sư phạm. Nhà tôi thuộc hộ nghèo, đương nhiên nếu phải chọn lựa giữa một trường tự chủ về tài chính và một trường được miễn giảm học phí, sư phạm là lựa chọn phù hợp nhất. Có điều, ước mơ của tôi không đơn thuần là có tấm bằng đại học loại khá để sau này kiếm một công việc ổn định đủ ăn đủ sống. Tôi có khát khao lớn hơn nhiều, là được tung cánh và vẫy vùng giữa những khung trời ngắt xanh, được in dấu chân trên những miền đất lạ.  Vậy là, tôi học ngày học đêm chỉ để dành được suất học bổng hiếm hoi đến Brighton tiếp tục nghiên cứu về ngôn ngữ học.

Bố tôi là một chiến sĩ công an kiên cường và quả cảm, ông đã hi sinh trong một lần làm nhiệm vụ. Khi bố đi, tôi mới tròn 3 tuổi, cái tuổi mà những tiếng bi bô cất lên hồn nhiên và thanh âm “Ba…b..a..” vang lên ngây dại chẳng lời hồi đáp. Chính vì thế, mẹ – người đàn bà tần tảo và vĩ đại nhất tôi từng biết ấy, luôn nỗ lực dành cho tôi những điều tốt đẹp nhất. Ngày tôi bay, một mình mẹ khệ nệ xách một đống đồ đạc, luôn miệng dặn hết cái này đến cái kia.

– Con lớn rồi mà mẹ! Mẹ không cần phải nhắc con mấy thứ đó đâu.

Tôi cằn nhằn. Mẹ lúng túng đưa va li cho tôi, mắt rưng rưng.

– Cũng trễ rồi! Mẹ tiễn con đến đây thôi là được. Mẹ về đi kẻo muộn.

Mẹ không trả lời, cả người run lên, dòng nước mắt nóng hổi chưa kịp chảy xuống gò má đã bị cánh tay mẹ quệt mất. Mẹ đòi đưa tôi vào tận bên trong phòng chờ. Tôi gắt gỏng và cảm thấy mẹ thật phiền. Hóa ra khi đó, tôi vẫn còn là một đứa trẻ chưa hiểu chuyện…

Ở Brighton bốn năm, số lần về quê nhà của tôi đếm trên đầu ngón tay. Tôi ít khi gọi cho mẹ, thường toàn là mẹ gọi, kêu “Lâu ngày không gặp. Mẹ nhớ con quá!” và cuộc trò chuyện chỉ được dăm ba câu thì tôi cúp máy với lý do “bận làm luận án”. Thực tế tôi không bận đến nỗi không thể dành thêm vài ba phút để trò chuyện cùng mẹ, nhưng thật sự mà nói những lời căn dặn kĩ càng của mẹ khiến tôi khó chịu vô cùng. Tôi cứ vô tâm như thế cho đến một ngày…

2

Tôi nhận được cuộc gọi từ chị, người hàng xóm thân thiết luôn giúp tôi chăm sóc cho mẹ khi tôi không có ở nhà. Chị bảo, mẹ dạo này gầy đi nhiều, có vẻ thời gian đang muốn cướp đi người mẹ mà tôi yêu thương nhất. Mẹ hay quên hơn, đôi mắt mờ mờ không tinh anh như trước và tai không còn nghe rõ nữa. Chị bảo, mẹ thậm chí có khi quên mất số điện thoại của tôi, dãy số mà hơn bốn năm trời mẹ thuộc nằm lòng, vậy mà không tối nào mẹ không vào phòng tôi, cầm tấm ảnh có khuôn mặt rạng rỡ của con gái mình và rơi nước mắt. Câu nói của chị làm tôi như choàng tỉnh giấc sau cơn mê dài của quá khứ.

Tôi nhớ đến dáng mẹ thui thủi trong góc bếp, một mình cặm cụi nấu ăn, một mình ngồi trước mâm cơm vài ba món đạm bạc, một mình dọn mâm cơm vẫn còn đầy ụ đồ ăn. Tôi bỗng mường tượng đến cảnh mẹ một thân một mình, làm tất cả mọi việc trong suốt bốn năm trời không có tôi bên cạnh, đêm đến nằm trong căn phòng quạnh quẽ, giấu trong lòng một nỗi cô đơn sâu đến tận xương tủy. Cô đơn của tuổi già, của người phụ nữ ngót nghét 60 mà vẫn sống cuộc sống đơn chiếc không chồng con bên cạnh.

Mặc kệ công việc có bận bịu đến mấy, tôi gác lại tất cả để đặt vé máy bay về nhà. Trở lại mảnh đất thân thương dung dưỡng những ước mơ, hoài bão của mình, trong lòng tôi dấy lên cảm giác gần gũi, quen thuộc khó diễn tả thành lời. Lần đầu tiên tôi thấy mình rung động trước những thứ tôi từng hững hờ. Là mùi ẩm của đất trong thời tiết khô nồm, là cơn mưa phùn đặc trưng của mùa xuân Hà Nội, là tách trà nghi ngút khói ở quán cà phê nơi hẻm nhỏ, và là căn nhà nhỏ nằm gọn lỏn giữa lòng thủ đô, được bao bọc bởi dòng sông Hồng chở nặng phù sa.

Tôi đứng trước căn nhà sau bao năm vẫn không đổi thay, có chăng chỉ là bức tường đã phủ kín rêu phong và mái nhà cũng dột nhiều hơn trước. Bước vào nhà bếp, tôi thấy thấp thoáng hình ảnh người phụ nữ thân hình gầy gầy xương xương ngồi đó, quạt bếp lửa đun nồi bánh, thi thoảng đưa tay lên quẹt mắt cay cay vì làn khói. Trái tim tôi như có gì đó bóp nghẹt, cất giọng run rẩy, tôi nói:

– Mẹ! Con về rồi!

Người phụ nữ ấy ngoảnh mặt lại, đưa đôi mắt tèm nhèm nheo nheo nhìn tôi. Ở phía đuôi mắt của bà xuất hiện một giọt lệ trong suốt như sương buổi sớm. Vẫn chất giọng khàn khàn đã theo tôi suốt những năm tháng tuổi trẻ:

– Về rồi hả con? Vào đây, mẹ nấu cơm cho ăn.

Tôi, trong quá trình lớn lên, trưởng thành đã học được cách kìm chế cảm xúc, vậy mà ngay lúc này đây, vẫn dễ dàng òa khóc nức nở như một đứa trẻ con. Chỉ đơn giản muốn được ôm đôi vai mỏng manh kia và nói “Mẹ! Con nhớ mẹ nhiều lắm!”.

Câu chuyện này tôi viết tặng cho bạn và cho cả chính bản thân mình. Bạn có thể dành nhiều thời gian cho bạn bè, cho bản thân, nhưng lại vô tình quên mất những yêu thương bên cạnh. Họ có thể làm tất cả vì bạn, lại không thể ngăn cản được sức tàn phá của thời gian.
Rồi sẽ đến một lúc nào đó, tóc người ấy điểm bạc, đôi mắt người ấy không còn thấy rõ nhưng vẫn sẽ luôn nhận ra bạn. Có thể sẽ có lúc người ấy chẳng nhớ nổi ngày sinh nhật của mình, nhưng lại chưa từng quên sinh nhật của bạn. Có những mối quan hệ, chỉ cần một thời gian không liên lạc, họ sẽ quên bạn đi vài phần. Nhưng có những người, dù cả đời này không gặp, trong lòng vẫn đau đáu hình ảnh bạn! Nhân ngày 8/3, hãy gửi đến họ những lời yêu thương, những hành động tuyệt vời nhất nhé!

Hương Nguyên
Ảnh: Doãn Quang