Một câu chuyện…

13321

Cậu là bông cúc đẹp nhất của tớ. Sau này, mãi sau này, tớ luôn mong cậu bình an và hạnh phúc…

– Block nó rồi!

Tôi chăm chú nhìn li trà đào nóng đang tỏa khói nhẹ, không ngẩng mặt lên, bâng quơ nói một câu chẳng đầu chẳng cuối. Nhưng Nguyên hiểu, nó dừng đàn, ngước mắt lên nhìn tôi chăm chú.

– Block làm gì?

Nguyên hỏi vu vơ, một câu hỏi chỉ hỏi cho có, chắc để xua tan bầu không khí lạ lùng này, hoặc có thể là để thể hiện là nó vẫn đang nghe câu chuyện của tôi, dù nó đã ngán nghìn lẻ một đêm chuyện về mối tình đơn phương này lắm rồi. Tôi biết, nên tôi cũng không thèm trả lời câu hỏi của nó.

– Mày thấy tao là người thế nào?

– Chín chắn, suy nghĩ nhiều, trưởng thành trước tuổi.

– Ừ, vậy thì thằng đó chính là sự bồng bột, thiếu suy nghĩ, không trưởng thành của tao đấy!

Nguyên chép miệng, lại đàn tiếp, và nó hát, một khúc nhạc nào đó của Vũ, chắc muốn làm tôi vui, nhưng tôi không để ý được, vì tôi còn mải khuấy li trà đào. Trà đào hôm nay ngọt quá rồi thì phải.

    Chàng trai của tôi, à không, không phải của tôi, nhưng tôi thích gọi cậu là Aut, một cái tên mà chỉ mình tôi biết. Aut trong Autumn, mùa thu, vì chúng tôi gặp nhau vào một buổi chiều mùa thu, một buổi gặp mặt khá vui vẻ, với rất nhiều người. Nhưng tôi chẳng có chút ấn tượng gì với cậu ngoài việc cậu cao kều, hay che mặt và thích trêu tôi phát cáu lên. Chà, thế thì là cũng để ý nhiều đấy chứ nhỉ? Nhưng tôi thích Instagram của cậu hơn, một chốn đặc biệt. Chắc cậu cũng biết thế, nên cậu keo kiệt trong việc cho người ta follow lắm. Tôi thích những thứ cậu viết, thích những bức ảnh cậu chụp. Nên thỉnh thoảng, trong những ngày ngập đầu trong hàng tỉ thứ việc lộn xộn, tôi sẽ lựa chọn chẳng làm gì cả, chỉ yên lặng lướt Instagram của cậu, dù tôi đã xem đi xem lại cả ngàn lần.

 Khoảng cách giữa chúng tôi đủ vừa, đủ xinh để không trở thành xa lạ nhưng cũng không thể trở nên thân thiết. Thỉnh thoảng, chúng tôi sẽ trò chuyện đôi chút. Về kì thi sắp tới của tôi, về trận ốm mãi chẳng khỏi của cậu, về giao thông khó chịu của Hà Nội, về một cô gái hay chàng trai nào đấy,… Đa phần là tôi kể, vì tôi thích kể chuyện, và thích kể chuyện cho cậu. Cậu hay nói là cậu nhạt, nhạt lắm, nhưng tôi không quan tâm lắm, việc cậu ở đó, và lắng nghe mớ lộn xộn của tôi cũng đủ khiến tôi cười cả ngày rồi.

 Nhưng cậu là chàng trai lạnh lùng và bận rộn lắm, tin nhắn cả ngày chẳng reply, tôi cứ phải mắng suốt mới reply tin nhắn, theo những cách nhạt nhẽo nhất, đúng kiểu của cậu.  

 Cho đến một ngày, mệt mỏi với những câu chuyện không đâu, deadline dồn dập và những con người khó chịu, những đêm thức trắng và cáu bẳn khiến tôi muốn thật điên dại, lúc nào cũng cảm thấy thế giới này đang chống lại mình. Nên tôi tự đặt bản thân mình vào một vụ cá cược, cá cược xem thế giới đó có cậu không. Tôi soạn một tin nhắn thật dài, nói với cậu những suy nghĩ ngốc nghếch của mình, kể một câu chuyện về một cô gái đã từng thích cậu theo cách đặc biệt như thế nào… Cậu reply trong vòng một nốt nhạc, thế giới chống lại tôi không có cậu, nhưng cậu cũng không trở thành thế giới của tôi. Chúng tôi đã nói những chuyện gì tôi cũng không nhớ, nhưng có lẽ, từ trước đến nay chưa bao giờ cậu nói với tôi nhiều thế, những dòng rất có cảm xúc, chỉ là không phải cảm xúc mà tôi muốn. Tôi nhớ hôm đó trời mưa rất to, và lạnh, tôi đứng nép sát vào một hiên nhà đợi bố đến đón, mưa bắn cả vào màn hình điện thoại, ướt nhòe. Nhưng tôi mỉm cười, lau màn hình, và tiếp tục gửi những tin nhắn dài, những câu chuyện dang dở, cứ như sợ sẽ chẳng bao giờ còn cơ hội kể chuyện cho cậu nghe nữa. Cậu xin lỗi, rất nhiều lần, nhưng tôi chưa từng muốn nghe lời xin lỗi của cậu, nên tôi lại kể, thật nhiều câu chuyện, với thái độ dửng dưng khiến chính tôi cũng bất ngờ.

 Tôi nhắc với mình cả nghìn lần, là hãy buông tay mảnh tình vô vọng này, rằng hãy thôi sợ hãi đánh mất cậu khi còn chưa từng một lần có được. Nhưng tôi không làm được, tôi lại nhắn tin cho cậu…

 Sợ hãi, tôi cuống cuồng tìm cách cắt đứt sợi dây liên kết giữa hai người, tôi block cậu…

 Tôi sợ một ngày không giữ được mình, trong một cơn say, sẽ nhắn tin cho cậu mà nói những điều ngu ngốc.

 Nên hôm nay, tôi chỉ mong cậu nhớ, cô gái ngày hôm qua nhắn tin cho cậu, là cô gái đáng yêu nhất hành tinh này, dù hôm nay, và có thể mãi về sau nữa, cô ấy chẳng là gì trong thế giới của cậu.

 Nguyên vẫn hát, tôi vẫn mải khuấy li trà đào, lạnh ngắt…

Vân Đoàn