Hà Nội, mùa thu và hoa sữa

5847

Mùa thu này, một góc Hanu cũng trắng màu hoa sữa. Còn tôi, trên con đường tới trường hàng ngày, trên cung đường chạy của sân vận động, tôi đón hoa sữa cũng bằng tâm thế của một kẻ mộng mơ.

Thu về, người ta hít hà hương cốm mới, thả hồn vào con đường đầy lá vàng, nghiêng mình trước gánh hàng hoa cúc, và cũng chẳng quên dành một chút lòng mình để ngắm nhìn hoa sữa.

Ngày thu chạm ngõ, chẳng có gì ngoài cơn gió se lạnh đến gõ cửa. Hoa sữa cũng đến bên Hà Nội một cách nhẹ nhàng như thế. Đó là một sớm thức dậy, hương hoa sữa theo gió mà xộc vào hai bên cánh mũi. Người ta thường nhắc tới hoa sữa như “đặc sản” của mùa thu Hà Nội, khiến những người đặt chân lên đất kinh kì lần đầu tò mò lắm.

Thì ra, hoa sữa lại mang dáng vẻ bình dị đến thế, chẳng rực rỡ như ai, chỉ tinh khôi một sắc trắng giữa trời thu Hà Nội. Hình như, nó cũng nhận thấy vẻ khiêm nhường trong vẻ ngoài của mình, nên đã dành hết những gì quyến rũ nhất trong mùi hương đặc biệt.

Hoa không thơm nhẹ nhàng, thanh khiết mà nồng nàn đến lạ. Đầu mùa, hương hoa vương trên mái tóc, thoang thoảng, đủ để đánh thức bao giác quan người qua. Càng về cuối mùa, hương hoa càng nồng, thành ra không phải ai cũng có thể yêu được mùi hương ấy. Lại nhớ sáng hôm trước, cô bạn đi cùng tôi đã phải thốt lên: “Mùi hoa sữa nồng quá!”

Có người nói hoa sữa kén người. Có lẽ, là bởi hoa sữa sinh ra để dành cho những kẻ thích mộng mơ. Hoa sữa chọn đúng mùa mà nở, cái mùa một chiếc lá rơi cũng khiến lòng người bâng khuâng… Chẳng vậy mà hoa sữa được nhắc đến trong những câu thơ, câu văn viết về mùa thu Hà Nội nhiều đến thế. Một giai điệu thân quen lắm:

Hoa sữa vẫn ngọt ngào đầu phố đêm đêm

Có lẽ nào anh lại quên em

Có lẽ nào anh lại quên em”*

Sắc thu của đất trời Hà Nội về ghé thăm giảng đường đại học

Mùa thu này, một góc Hanu cũng trắng màu hoa sữa. Còn tôi, trên con đường tới trường hàng ngày, trên cung đường chạy của sân vận động, tôi đón hoa sữa cũng bằng tâm thế của một kẻ mộng mơ. Hoa sữa ở Hanu không dày đặc như trên đường Nguyễn Chí Thanh hay Lê Văn Lương, mà chỉ có vài cây, vừa đủ để mang sắc thu của đất trời Hà Nội về ghé thăm giảng đường đại học. Kẻ mộng mơ này thích hít hà hương gió mùa thu và hương hoa sữa thoang thoảng trong những tối yên tĩnh ở Hanu. Hoa sữa phả vào lòng người chút bâng khuâng, xao xuyến về những gì xưa cũ, hay nỗi lòng người xa xứ. Mùa hoa cứ nhẹ nhàng nhưng da diết và ám ảnh như thế.

Một mùa hoa sữa sắp đi qua, người yêu thích, kẻ phiền lòng. Thế nhưng, hoa sữa vẫn ở đó, mỗi độ thu về chẳng hề thay đổi, lại nồng nàn tỏa hương như một điều gì không thể thiếu của Hà Nội. “Hương của Hà Nội” vẫn luôn âm thầm lan tỏa cho mùa thu thêm trọn vẹn.

*Trích bài hát “Hoa sữa” của nhạc sĩ Hồng Đăng

Phương Thảo

Ảnh: Khoảnh khắc Hanu