Dành cho những nỗi nhớ không tên

523

Có khi nào khi ta bước đi trên đường, một khung cảnh quen thuộc hiện ra trước mắt. Có khi nào, một hình dáng, một cử chỉ của ai đó, lại gợi lên trong tâm thức ta những hình ảnh xưa cũ của quá khứ. Ta đứng sững lại, thẫn thờ với những gì vừa xảy ra vì không rõ là nó đến và đi khi nào. Mọi thứ cứ như một thước phim quay chậm nhưng khi ngẫm lại, ta thấy dường như nó trôi qua quá nhanh. Và chỉ trong những giây phút đó, ta chợt nhớ về nó, lại ngỡ như ta đang được sống lại trong quãng thời gian ấy. Tất cả như vừa mới xảy ra.

Trong chúng ta, ít nhiều, ai cũng có những kí ức không tên, những thứ không thể diễn tả bằng lời. Có thể chúng được gắn trong một hoàn cảnh, hoặc đương nhiên, chúng thường gắn liền với một hay nhiều người nào đó. Nó có thể trải dài miên man, ngày này qua tháng khác, hoặc đôi khi chỉ trong một khoảnh khắc rất nhỏ. Hơn ai hết, bản thân ta, mới kéo theo được những cảm xúc đó, chìm theo những bộn bề của cuộc sống.

…những kí ức không tên… có thể chúng được gắn trong một hoàn cảnh, hoặc… gắn liền với một hay nhiều người nào đó.

Kỉ niệm, hay hồi ức  luôn tồn tại trong tâm thức mỗi chúng ta. Trong nhịp sống hiện tại, đôi khi ta tạm quên đi những gì đã qua. Ta lao vào công việc, học hành, ta bon chen giữa dòng chảy của cuộc sống. Ta giữ cho bản thân bận rộn, giữ cho mình một cái đầu lạnh. Và ta ảo tưởng rằng mình sẽ quên được, rằng mọi thứ sẽ ổn. Nhưng kỉ niệm, hay hồi ức, cũng giống như những đám lửa âm ỉ cháy theo thời gian. Chỉ một cơn gió bay qua cũng sẽ bùng lên mạnh mẽ. Tàn lửa tỏa ra không gian, như những nỗi niềm xa xăm hòa theo niềm nhung nhớ vô tận.

Tìm về hạnh phúc, lại bắt đầu tiếc nuối. Tìm về khổ đau, lại thở dài xót xa. Hạnh phúc, xen lẫn đau khổ, cứ lặp đi lặp lại mãi trên cái vòng xoáy bất tận của thời gian.

Có khi nào, ta tự hỏi mình đã làm những gì. Ta dằn vặt, đau khổ, ta tự trách bản thân mình đã quá ngu dốt. Ta tự nhận lấy mọi lỗi lầm và  không tha thứ cho chính mình. Sẽ có lúc, ta tự viện cớ cho bản thân để tìm về quá khứ, để đứng trên cái ranh giới mong manh tựa làn sương mờ ảo giữa hiện thực và xưa cũ, giữa những gì đã xảy ra mà bản thân ta hi vọng mình có thể thay đổi được. Nhưng ta nhận ra, đã quá muộn cho tất cả. Cứ tìm về, nhưng càng tìm tim lại càng nhói, càng đau. Rồi ta cười, cười với những giọt nước mắt đắng chát lăn dài trên má. Vì hồi ức vẫn là hồi ức, mong ước vẫn chỉ là ước mong. Chúng tựa như hai con đường kéo dài song song luôn luôn nhìn thấy, nhưng lại chẳng hề giao nhau. Nó tựa như nỗi u sầu sâu thẳm đang gào thét trong tim tựa như nỗi bất lực đang vùng vẫy giữa cái quy luật muôn thuở của thế gian. Nó khiến chúng ta nghĩ rằng đã chạm đến rất gần, để rồi lại vỡ òa, trong cái cảm xúc đau đớn không gì tả xiết.

Bản thân tôi, dù còn rất trẻ, dù năm tháng thanh xuân của tôi cũng thật êm đềm như bao người, nhưng phía sau góc khuất của nó vẫn còn vương lại những hoài ức buồn. Cho đến giờ, thỉnh thoảng tôi vẫn tìm, tìm kiếm những cảm giác quen thuộc của ngày xưa. Dù đã vơi đi, dù nhiều lần đấu tranh rằng tôi sẽ làm được. Rốt cuộc thì sao? Kỉ niệm hay hồi ức, giống như những đám lửa cháy âm ỉ theo thời gian. Tôi chấp nhận điều ấy và đến tận bây giờ tôi nghĩ rằng, đó là điều bất kì ai cũng sẽ mang theo đến cuối cuộc  đời, dù họ có muốn hay không. Vì đó là điều tất nhiên, là điều hiển nhiên trong cuộc sống.

Những năm tháng học cấp III, nhiều khi tôi vẫn lang thang trên từng con phố. Bởi tôi muốn được bước đi trên những con phố tôi từng qua, qua những con đường mà quá khứ tôi từng đi với người khác. Nhưng cũng có lúc, tôi lại tìm về khu ngõ quen thuộc, vừa đứng một mình vừa khóc. Cái cảm giác ấy hơi nhói nơi tim tôi khi những hình ảnh quen thuộc cứ thế ồ ạt hiện về, như chưa hề dừng lại.

Ngày…tháng …năm

Có khi nào chúng ta bước đi trên đường, một khung cảnh quen thuộc hiện ra trước mắt. Có khi nào, một hình dáng, một cử chỉ của ai đó, lại gợi lên trong tâm thức chúng ta những hình ảnh xưa cũ của quá khứ. Có thứ gọi là kỉ niệm, tựa như cơn gió đầu mùa, khẽ luồn qua mái tóc, hòa vào con phố thân quen, trên từng ngóc ngách, nẻo đường, như hàng mưa sao băng trên bầu trời chợt xuất hiện rồi tan biến, như từng hạt mưa mùa đông tí tách bay. Nó chợt sáng lên trong tâm trí chúng ta, đưa ta về những miền kí ức thân quen. Có thể, đôi khi ta lại bất giác mỉm cười khi nhớ về, hay cũng có thể đó là những gì đắng cay đầy nước mắt. Nhưng kỉ niệm, dù muốn hay không, khi nó ùa về vẫn làm ta sững lại, thẫn thờ hay đơn giản là một thoáng lặng im trong tâm hồn.  Rồi kỉ niệm lại giống như cơn gió, len qua mái tóc ta, hòa vào từng con phố. Và một ngày nào đó, trong một khung cảnh quen thuộc, trong một hình dáng thân quen, lại bất giác ùa về. Người và cảnh, cứ luân phiên nhau. Bước đi trên những góc phố thân quen, giữa những con người tưởng như xa lạ. Cảnh như vẫn chờ người, lặng lẽ như chưa hề thay đổi, chỉ còn người đang rời cảnh, bóng cứ phai dần theo tháng năm.

 Bình Phan