TRĂNG SÁNG NHƯ MỘNG

15363

Lại một mùa Tết trông Trăng…

Bé thơ ước ao được gặp chị Hằng, chú Cuội. Lớn lên mới chợt nhận ra, có những thời điểm trong đời người, gặp mẹ cha mới chính là giấc mộng đau đáu nhất…

“Chị Bi, mẹ bắt em đợi chị về mới được ăn bánh Trung thu… Chị Bi, bao giờ thì chị mới về… Chị Bi, ở nhà có quả na to cực… Chị Bi, về em cho chị con lợn mẹ to nhất nhé… Chị Bi…”

Hồi còn ở nhà, cứ mỗi lần nghe cái giọng tíu tít nhặng xị này của cậu em trai, nó đều cảm thấy sao mà phiền phức, đau đầu quá thể. Vậy mà hôm nay, nỗi phiền phức đang phát ra từ điện thoại kia lại khiến cái đứa đã ngấp nghé tuổi 20 như nó nghẹn ngào không nói nên lời.

Nó nhớ gia đình của nó…

Và cái nỗi nhớ đấy càng ngấm sâu hơn, khi mà Trung thu năm nay…

… nó xa nhà.

Mấy ngày trước, nó ghé qua Hàng Mã chơi – một cuộc du hí thật tình cờ và ngẫu hứng chỉ vì vài tấm ảnh đẹp mê hồn nó xem được trên facebook. Giữa tiết thu Hà Nội dịu mát, nó ngơ ngác lọt thỏm giữa một trời đỏ rực. 

Một góc đỏ ngợp trời trên phố Hàng Mã

Nơi này như đưa nó quay lại tuổi thơ… Nó thấy mình đang bò lăn bò toài trên đất khóc lóc thảm thiết, đòi mẹ mua cho bằng được cái mặt nạ lão Tôn dù trên tay đã có chiếc đèn ông sao bé xíu cực kỳ xinh xắn. Có lẽ lúc ấy nó cho rằng, mặt nạ Tôn Ngộ Không và đèn ông sao sẽ làm nên phong cách đi chơi Trung thu thật hoành tráng mà ai cũng phải ghen tị chăng? Nó thấy, lại là nó, nước mắt lưng tròng, mặt mũi nhem nhuốc, bần thần cầm chiếc đèn đã cháy xém vì không cẩn thận làm ngọn nến trong đèn nghiêng rồi bén vào lớp giấy bóng kính…

Vui nhất vẫn là được đi rước đèn

Nó thấy mình cầm miếng bánh Trung thu không phải nhân thập cẩm, hơn nữa lại có tận 2 trứng, cười hềnh hệch ngốc nghếch… Nó thấy mẹ lựa cho nó trái hồng đỏ nhất, ngọt nhất, to nhất, tỉ mẩn bóc vỏ cho nó ăn…

Và phá cỗ…

Tất cả những ký ức một thời bé thơ lướt qua trước mắt nó, trong veo và tinh khôi như chỉ mới hôm qua mà thôi. Trong phút chốc, nó thấy mình như thật nhỏ dại, nó không muốn lớn lên rồi trưởng thành, càng không muốn đi xa hơn nữa khỏi mái nhà vốn dĩ đã quá thân thuộc với nó. Nó biết, đã có những khi nó cảm thấy ghét nơi này, ghét bố mẹ, ghét việc nó được sinh ra trong một gia đình không phải lúc nào cũng hạnh phúc, nó mệt mỏi với lớp vỏ bọc phải khoác lên cho người ngoài nhìn vào rồi ngưỡng mộ. Thế nhưng lớn lên rồi, nó mới chợt nhận ra, chẳng có thứ tình cảm nào trên đời là mãi luôn long lanh, đẹp đẽ và toàn vẹn. Nó có thể mỉm cười, nhẹ nhàng kể ra những câu chuyện không vui trong quá khứ. Vì có sao đâu, sau tất cả, gia đình vẫn là chốn an yên nhất mà nó có thể trở về sau mỗi chuyến đi, vẫn còn bố mẹ ở đó chờ nó về kể cả khi nó chỉ kịp ăn vội một bữa cơm, vẫn còn cậu em trai tíu tít không ngưng những câu chuyện bé xíu kể cả khi biết nó chẳng buồn lắng nghe lấy một chữ. Gia đình với những thứ tình cảm thiêng liêng vô điều kiện, và phải chăng vì vô điều kiện nên nó đã vô tâm cho là tất yếu mà chẳng hề đắn đo?

Trung thu là Tết Đoàn viên, và còn gì quan trọng hơn gia đình cơ chứ?

Ừ, phải rồi, nó đã ngộ ra muộn quá. Tết Đoàn viên, còn gì hạnh  phúc hơn việc trở về với gia đình nhỏ của mình, cùng mọi người phá cỗ và chuyện trò dưới ánh trăng vàng ngọt lịm? Tết Đoàn viên, còn gì đáng giá hơn là cứ mỗi giây phút bình bình đạm đạm trôi qua, nó đều cảm thấy trân trọng và tiếc nuối? 

Trăng đêm nay sáng như mộng, mộng hoài vấn tình vương nhớ. Về nhà đi thôi…

Này em tôi ơi…

Trên đời này

toàn là những điều viển vông

rồi vô nghĩa…

Chỉ có mẹ cha

gia đình mình

là thực

là bất biến

Mà thôi….

Thảo Anh