Lơ lửng qua thanh xuân

697

Tuổi trẻ là những cốc cafe đen đá vỉa hè, là những lần lượn lờ  quanh phố cổ , là những ngày tháng cháy hết mình trong các hoạt động đoàn thể, … Tuổi trẻ là trắng tay, là không có gì ngoài ước mơ và hoài bão. Nhưng hóa ra, tưởng không có gì mà lại có tất cả, tuổi trẻ, có thời gian và sức khỏe, có đam mê và nhiệt huyết, có dũng cảm và dám xông pha. Và quan trọng, có những con người trở thành một điều hết sức đẹp đẽ đọng lại mãi trong trái tim của chúng ta…

  1. Chi nhìn chằm chằm vào tờ giấy trên tay, đọc cẩn thẩn từng dòng như sợ sẽ bỏ sót một điều gì đó rất đặc biệt. Trải qua những tháng ngày máu lửa và rực cháy của mùa thi, cuối cùng cô đã chạm được những bước chân đầu tiên vào cổng trường đại học . Vui mừng có, hồi hộp có, lo lắng có, tất cả những cảm xúc ấy lắng đọng trong Chi, tạo nên nốt thăng nốt giáng trong bản nhạc thanh xuân mà người ta chỉ được nghe duy nhất một lần trong đời. Cô gấp tờ giấy làm tư, đặt gọn trong chiếc hộp nhỏ màu hồng, cất vào ngăn tủ dưới bàn học.

Ngày nhập học đã đến, Chi chuẩn bị tất tần tật mọi thứ từ tối hôm trước, chỉ chờ sáng hôm sau dậy thật sớm, bắt chuyến xe bus 27 đầu tiên. Trời mới tờ mờ sáng, những ánh đèn cao áp lấp lánh xếp thẳng tăm tắp dọc theo những con đường Hà Nội, chiếu sáng khuôn mặt rạng rỡ và háo hức của cô gái nhỏ, tóc buộc đuôi ngựa, đeo tai nghe và có vẻ đang lắc lư theo một điệu nhạc nào đó. Khi đến nơi. Chi rảo bước thật nhanh, cốt chỉ để thấy tấm bảng to màu đỏ, in dòng chữ “Đại học Hà Nội”  sừng sững trước mặt, cảm nhận niềm hạnh phúc chạy dọc khắp cơ thể, cuối cùng đâm thẳng vào trái tim.  Cô được xếp vào lớp có duy nhất một bạn nam, còn lại là 21 bạn nữ thống trị và cai quản. Mặc dù các bạn trong lớp đều rất vui vẻ, hòa đồng và năng động, nhưng không hiểu sao Chi thấy mình lạc lõng lạ thường. Dường như đây không phải thế giới của cô, thế giới giống như ngôi nhà 12A8 đã gắn bó và trở thành gia đình thứ hai của Chi, nơi có Đại, có Phương, có Hà Linh,… Nơi đã nuôi dưỡng những ước mơ của cô và cùng cô tạo dựng thật nhiều kỉ niệm thanh xuân rực rỡ. Hơn hết, ở đó có cậu ấy – chàng trai đã cùng Chi trải qua hết thảy những niềm vui cũng như buồn và sự xốc nổi của tuổi mới lớn. Nhưng cuối cùng, khi những năm tháng đẹp đẽ ấy dừng lại, câu chuyện của hai đứa cũng đặt dấu chấm hết. Vậy nên, có thể nói, 12A8 nghiễm nhiên thành một kí ức không thể xóa mờ, và cũng không thể phủ nhận cái tên “4A16” còn quá mới mẻ và có đôi chút xa lạ với Chi. Cô không nghĩ bản thân sẽ mở lòng thêm một lần nữa, bởi cô sợ rằng, nếu bản thân mình yêu mến nơi này quá nhiều thì tình yêu đối với 12A8 sẽ phai nhạt dần, và rồi kỉ niệm cũ sẽ giống như một đứa trẻ bị bỏ rơi, chẳng còn ai thèm đoái hoài tới nữa.

-Nghe nói tuần sau khoa Hàn tổ chức tuần lễ văn hóa Hàn kìa, có ai có hứng thú không lập team đi đi.

Cái Thanh gào to, có vẻ thích thú lắm và đương nhiên khuôn mặt hơn hớn của nó đang cố làm đủ biểu cảm để lay động các bạn trong lớp.

-Nhiệt tình hưởng ứng, hay cả lớp mình đi đi he he.

-Ý hay đấy, cả lớp đi đi, làm một bữa coi như làm quen, tìm hiểu nhau luôn.

-…..

Lớp sôi nổi hẳn lên sau câu nói của Thanh, riêng Chi thì ngồi trầm ngâm, vẽ nguệch ngoạc những nét phác thảo sơ sài vào cuốn sổ ghi chép, cô mường tượng lại khuôn mặt của 44 thành viên 12A8, và tự hỏi bản thân rằng, không biết những con người ấy có đang nhớ đến mình không?

-Cậu cũng tham gia chứ?

Giang quay ngoắt xuống hỏi Chi, giọng đầy hồ hởi và mong ngóng, cho đến khi thấy nụ cười ái ngại của cô, cậu bèn nhanh ý nói:

-Cậu bận thì thôi nhưng nếu không có việc gì thì tham gia cùng cả lớp cho vui nhé!

-Ừ mình sẽ cố gắng…

Chi vừa nói vừa cúi mặt, không hiểu sao lại thấy có chút cảm động trước câu nói của cậu bạn mới quen mà vô cùng tinh tế này.

  1. Giang vừa đạp xe vừa hít hà mùi gió thu đang mơn trớn quanh khuôn mặt. Trên con đường Chu Văn An còn sót lại chút tia nắng mùa hạ, có tiếng ai đấy vang lên câu hát :” Có phải em là mùa thu Hà Nội. Nghìn năm sau ta níu bóng quay về…”. Về đến nhà cậu lập tức đăng nhập vào mạng xã hội và đọc được trạng thái mới cập nhật gần đây nhất của Chi: “Quan trọng là lúc ấy còn được nhìn thấy nhau”.  Giang không like và cũng chẳng để lại bất kì comment nào, lẳng lặng offline rồi tiếp tục học một số phần mềm photoshop trên máy.

    “Quan trọng là lúc ấy còn được nhìn thấy nhau”

    Vài ngày sau, trường tổ chức lễ hội văn hóa Hàn Quốc, cậu lấy lý do có chút việc bận để cáo lui với các bạn cùng lớp. Một mình trên con 81 cũ kĩ, lượn vòng vòng khắp ngóc ngách của trường, cuối cùng dừng lại ở 90s Coffee, Giang gọi một tách đen đá và tiếp tục mày mò các phần mềm chỉnh ảnh.

    -Chụp góc này sẽ đẹp hơn đúng không?

    -Có thể, thử chụp xem như nào.

    Nghe được chất giọng hơi quen quen, Giang ngoảnh mặt lại liền bắt gặp cô gái nhỏ đang loay hoay với chiếc máy ảnh, nụ cười như nắng mai mùa hạ vẫn còn đong đầy trên gương mặt cô. Hoàng Vũ Phương Chi. Cô bạn lớp mới với đôi mắt sâu thẳm và ánh nhìn xa xăm đã gây ấn tượng cho Giang ngay từ ngày đầu bước vào lớp đang say sưa giơ máy ảnh về mọi hướng để không bỏ sót bất kì một khoảnh khắc kì diệu nào.

    -Cậu cũng thích chụp ảnh?

    Giang mở lời bằng câu hỏi có phần hơi vô duyên nhưng rồi bỗng thấy bối rối với cách bắt chuyện của mình, đành im lặng đợi cô bạn đứng đối diện trả lời. Chi đứng hình trong 5s rồi toe toét:

    -Cậu cũng muốn là kẻ lưu lại những khoảnh khắc ư? Vậy là có thể chia sẻ sở thích rồi. Mình cứ tưởng lên đại học sẽ cô đơn với thú vui này…

    -Mình cũng mới học thôi, không chụp giỏi lắm đâu, chỉ là sở thích và đam mê.

    -Cho mình xem một vài bức hình cậu chụp nhé!

    Những bức hình của Giang lọt vào mắt Chi, những tấm hình con đường Hoàng Diệu rợp bóng cây xanh, những cây hoa giấy trước hiên nhà, hay đơn giản chỉ là một bức hình đen trắng của chú bé đánh giày thuê,.. và không chỉ vậy, cô còn bắt gặp hình ảnh của mình trong một vài bức Giang chụp.


    “Những bức hình của Giang lọt vào mắt Chi…”

    Từ sau ngày hôm đó, Chi và Giang đi với nhau thường xuyên hơn. Đôi lần , Giang chở Chi trên con xe 81 đi xiên dọc xiên ngang phố cổ chỉ để tìm cho bằng được những gánh hoa tươi, cốt để có bức hình về những bông cúc họa mi đầu mùa. Có hôm, cậu dẫn cô đi mua cốm, chỉ cho cô nơi bán cốm vẫn còn giữ được chính xác hương vị đặc trưng của cốm thu Hà Nội, hương vị mà không thể tìm thấy ở bất cứ nơi đâu ngoại trừ mảnh đất Hà Thành với vài triệu dân này. Dăm ba lần khác, Giang lại đưa Chi đi uống cafe vỉa hè, chủ quán là một bà  lão ngoài 70, sinh ra và lớn lên ở mảnh đất rồng thiêng, chứng kiến hết thảy thăng trầm, sự thay mới- đổi khác của con người nơi đây, có lẽ vì thế nên những câu chuyện bà kể đều thấm đẫm chất nhân văn. Cũng có thể chính vì nguyên nhân ấy, nên mỗi lần nghe những câu chuyện của bà Chi đều cảm thấy cuộc sống yên bình hơn trước, nhận ra bản thân chẳng còn so đo như trước, và thấy cuộc đời đáng sống thêm nhiều phần. Ngoài đến trường và về nhà, vào thời gian rảnh rỗi, Chi cũng thường hay kéo Giang đi trà đá, nói dăm ba câu tầm phơ tầm pháo, ngắm nhìn phố xá lúc lên đèn và mặc kệ dòng người xiên quàng, chồng chéo lên nhau đang đuổi theo những cuộc chạy đua ngoài kia. Dần dần cô bắt đầu mở lòng mình hơn, kể cho Giang nghe về 12A8, về cậu ấy, về mối tình đơn phương trong suốt những năm học cấp ba, về nỗi buồn nhuốm màu phượng đỏ của mình. Giang  lắng nghe và  im lặng, không an ủi, không khuyên can, chỉ lẳng lặng ngồi cạnh cô, bất kể khi nào cô muốn trải lòng.

    1. Chi vô tình gặp lại cậu ấy, cậu ấy vẫn như vậy, vẫn lạnh lùng và dửng dưng với tất cả và ngay cả cô cũng không ngoại lệ. Lúc ấy, cậu đang đi cạnh một bạn nữ cực kỳ xinh đẹp có mái tóc dài phất phơ trong gió. Chi chợt nhận ra bản thân mình thật ngốc nghếch đến nhường nào khi để mặc bản thân mình lẫn lộn trong một mớ hỗn độn cảm xúc, mãi chẳng tìm thấy đường ra mà cứ quanh quanh trong cái vòng tròn lấy cậu ấy làm tâm.

    Chi vẫn đến lớp đều đặn nhưng không còn nói chuyện với Giang. Cô tự tạo khoảng cách với cậu dù biết rõ cậu ấy chẳng hề có lỗi gì trong chuyện này. Có lẽ những vết thương quá lớn ở quá khứ làm người ta ngại dấn thân, ngại dũng cảm thêm lần nữa chăng? Chi duy trì những mối quan hệ không quá thân thiết ở lớp mới, những mối quan hệ đặt trên nền móng “học chung lớp” chứ không phải “sẻ chia và thấu hiểu”. Một vài người bạn muốn thân thiết với Chi hơn, nhưng cô nàng khôn khéo từ chối, nhất quyết  ủng hộ chân lý “Một mình vẫn ổn” của một nhà văn vô danh nào đó.

    Đầu tháng 10, có một vài rắc rối xảy ra khiến Chi chỉ muốn gọi điện cho một ai đó để kể lể và khóc một trận đã đời. Nhưng kéo đi kéo lại cái danh bạ dài tít tắp vẫn chưa tìm được một số điện thoại trên mức xã giao. Thở dài một hơi, cô lặng lẽ đóng máy và ngẩng đầu nhìn về phía bầu trời bên ngoài khung cửa sổ…

    Tháng 10 ở Hà Nội có chút se lạnh cùng những làn gió heo may ùa về, Chỉ kéo rèm cửa, chợt nhìn những giọt mưa lăn dài trên ô cửa kính, mở một bài nhạc Trịnh, nghe thoang thoảng buồn. Trầm ngâm một lúc, cô mới chợt nhớ ra đã hơn một tháng nay không động đến máy ảnh, cũng hơn một tuần chưa lên Facebook. Mở lap và lướt qua Face xem chút tin tức thì bỗng bắt gặp hình ảnh tấm visa có tên của Giang. Như có dòng điện chạy vụt qua, Chi hơi rùng mình lập tức nhấn vào đọc comment và chỉ mong sao suy đoán của mình là không chính xác. Nhưng, đập vào mắt cô là lời khẳng định chắc chắn của Giang với cô bạn nào đó “Tớ sắp sang UK du học”.  Chi nghe thấy rõ rành rành tiếng trái tim đập thịch một phát, đôi tay run run vội vàng tìm điện thoại và nhấn nút gọi. Đầu dây bên kia là giọng nói lạnh tanh của tổng đài: “Số máy quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được. Xin quý khách vui lòng gọi lại sau…”. Cô không nghe thấy những gì sau đó, chỉ duy nhất tiếng trái tim thúc giục, đang cố vớt vát lại một điều gì đó mà bản thân sắp đánh mất. Chi  cầm chiếc điện thoại chạy ra khỏi nhà, bỗng tiếng chuông báo tin nhắn vang lên, là tin nhắn của Ngân, lớp trưởng 4A16, hẹn cô đến 90s Coffee làm tiệc chia tay Giang trước khi cậu ấy đi UK du học. Bước vào bên trong quán, một tiếng “Phụt” vang lên kèm theo những mẩu giấy lấp lánh đủ màu sắc:

    -“Happy birthday to you. Happy birthday to you. Happy birthday, happy birthday… Happy birthday to you”

    23 con người của 4A16 đồng thanh cất tiếng hát, có giọng cao, giọng thấp, giọng trầm, giọng bổng, tất cả đều hòa vào nhau tạo thành một bài hát mừng sinh nhật tuyệt vời nhất Chi từng được nghe. Đúng rồi, sao cô lại quên mất hôm nay chính là sinh nhật mình. Những tấm hình chụp Chi ở mọi góc độ, được treo khắp quán, và đương nhiên cô biết rõ chủ nhân những bức hình ấy là ai. Ngày hôm đó, ở một góc nhỏ của trường đại học Hà Nội, có những tiếng cười trong trẻo nhất vang lên, đánh thức những trái tim tuổi trẻ mới bắt đầu chớm nở.

    Chúng ta chỉ có vài năm tuổi trẻ, sao lại cứ phí hoài vào những việc vô ích? Sao không thử một lần nỗ lực đến tận cùng, tự tay viết lên trang nhật kí cuộc đời mình vô vàn câu chuyện ý nghĩa, về cuộc đời sinh viên không hề nhàm chán, về những người bạn từ khắp mọi miền Tổ quốc cùng sống chung dưới mái trường đại học, về những xúc cảm tinh khôi, trong trẻo nhất của tuổi mười tám, đôi mươi,… để khi ngoảnh đầu nhìn lại, sẽ viên mãn nở nụ cười và thầm thì “Có những ngày, tôi cũng đã sống hết mình như thế…”

    Hương Nguyên