Có những khoảng lặng ta dành cho nhau

677

 

Đông đến, lá đỏ khô rụng đầy con đường nhỏ, nhẹ dẫm chân lên nghe giòn tanh tách.Vậy là đã một đông qua rồi kể từ ngày đông xa xăm và giá lạnh ấy. Anh đèo em trên chiếc xe máy quen thuộc, rồi chúng mình cùng nắm tay nhau đi dạo quanh hồ Tây ngày đông lộng gió. Em còn nhớ như in cái ngày đầu tiên mình nắm tay nhau, nhớ cả quán sấu nóng và ngô nướng mình vẫn hay ngồi ăn mỗi khi đi dạo lòng vòng. Đông đến, anh thường khẽ nhắc em hãy giấu tay vào túi áo anh, cho gió khỏi thổi buốt giá đôi tay mềm của người anh yêu. Em tự hỏi mình đã bao giờ dụi đầu vào má anh chưa nhỉ? Em còn nhớ mỗi khi em nhõng nhẽo muốn đòi hỏi một cái gì đó thì đôi mắt sẽ mở to chớp chớp, ra điều ta ngây thơ lắm, còn khuôn mặt thì nũng nịu như chú nai con ngẩn ngơ lạc bầy… Chúng mình đã cùng nhau đi qua hết mùa đông năm ấy như thế anh nhỉ! Một chút ngọt ngào…một chút vội vã…một chút cay đắng… và rồi khi ngồi bần thần nhớ lại thì chúng mình sẽ nhẹ mỉm cười bởi giờ đây mình đã đi lướt qua nhau…


Cậu ấy đến với em vào cái ngày ngôi nhà đang mở cửa, anh bỏ đi và rồi không quay trở lại…Lúc đấy em đã rất buồn. Và vì cô đơn quá nên em tạm chấp nhận sự tồn tại của cậu ấy trong thế giới nhỏ bé của em với vai trò một người bạn. Cậu ấy thấp hơn em nửa cái đầu. Một con người vui tính biết chọc cho em cười mỗi lúc em cảm thấy nhàm chán,biết lắng nghe những tâm sự thầm kín của em mỗi khi em trống trải,biết kiên trì và thiện chí ở bên để xoa dịu những tổn thương trong em mỗi khi trời trở gió em nhớ về anh. Cậu ấy tuyệt lắm. Thằng con trai đầu tiên mà em cảm thấy thân thuộc và gần gũi đến thế. Những chiều muộn đi dạo dưới sân vận động trong khuôn viên trường, hai đứa ngồi trên thềm ghế đá phẳng phiu thủ thỉ tâm sự không ngớt với nhau đủ thứ chuyện linh tinh: vui có, buồn có và hình như em cũng đã khóc nức nở đến nghẹn ngào trước mặt cậu ấy khi nhớ về những kỷ niệm liên quan đến người ông yêu quý đã mất của em. Em thổn thức…Cậu ấy chỉ yên lặng ngồi bên và khe khẽ lắng nghe như một sự thầm vỗ về an ủi.

Anh biết không, em cuối cùng cũng đã suýt thích cậu ấy đấy. Một con người vui tính, hoạt bát, năng nổ, tinh tế, tuyệt vời như vậy thì sao em lại không thích cho được. Em cứ nghĩ em sẽ khóa kỹ con tim mình để cho nó được nghỉ ngơi một thời gian… Nào ngờ vào buổi chiều định mệnh ấy…chiều hoàng hôn muộn trên chiếc ghế đá quen thuộc…khi mà cậu ấy bất ngờ tặng em chiếc chuông gió vỏ sò nơi sân trường gió lộng…tim em…nó đã đập nhạnh một nhịp…Có lẽ đó là lần đầu tiên sau bao ngày ngôi nhà hoang bị gió lật tung cửa…ngày mà anh và em đi lướt qua nhau…em mới lại có cảm giác tim đập nhanh một nhịp khi nghĩ đến một người nào đó. Chiều hôm ấy, hai đứa đã ngồi ghế đá luyên thuyên với nhau đủ thứ chuyện đến tối muộn mới về. Bắt chuyến xe buýt muộn về nhà, hai đứa ríu rít rồi lại cười rúc rích. Trên xe buýt hôm đấy,em đã định tặng cho cậu ấy 1 món quà…Nhưng rồi vì quá mải nói chuyện mà đã trót quên mất. Đến giờ cậu ấy vẫn cười đùa rồi nhẹ bảo với em: “Thực ra tớ biết cậu định tặng tớ cái gì đấy nhé”.Em chỉ im lặng cười mỉm rồi đáp: “Cậu sẽ không bao giờ đoán được suy nghĩ của tớ đâu”.

Em không phải là một người có đủ kiên nhẫn để chờ đợi. Người ta từng nói: “Yêu thương chờ lâu là yêu thương phai màu”. Khi cảm nhận được ai đó thích mình, hay rằng họ đã để ý mình từ lâu, thì lập tức em sẽ đích thân ra tay để thúc đẩy quá trình sao cho con tàu có thể mau chóng về đích. Không biết tự bao giờ, em đã trở thành nhân vật bí ẩn được nhắc đến đầy vô tình trong những dòng suy nghĩ của cậu ấy…Cũng chẳng rõ tự bao giờ cậu ấy đã thao thức đến mất ngủ vì em…Và vậy là em đã quyết định chủ động nắm tay cậu ấy lần đầu tiên vào buổi chiều thứ sáu muộn trên chiếc ghế đá quen thuộc. Một chút bất ngờ…một chút bỡ ngỡ…bàn tay hai đứa đan vào nhau như tìm kiếm sự hòa hợp, một sự liên kết bền vững mà thời gian cũng không thể tách rời. Em vẫn nhớ không quên nụ cười hạnh phúc đến không khép nổi miệng trên bờ môi rắn rỏi của cậu ấy. Dường như vào khoảnh khắc đó, trên cái thế giới to đùng này, khi mà vạn vật đang quay cuồng đảo điên, thì nơi đây lại thật bình yên với hai trái tim đang hòa cùng một nhịp đập. Một kẻ thì đang hân hoan với niềm hạnh phúc bất ngờ mà họ mới chinh phục được…còn một người thì lâng lâng với những mơ mộng và suy nghĩ của mình khi bỗng dưng chúng thành hiện thực.

Có người đã từng nói với em “Cuộc sống quanh bạn cũng giống như một bản nhạc mà bạn chính là người ca sĩ. Đoạn cao trào dồn nén cảm xúc ai chẳng muốn tiếp tục ngân nga nhưng chính người ca sĩ cũng không hiểu rằng, cao trào nào cũng chỉ có một đoạn. Đã qua rồi nhưng vẫn tham lam ngân nga tiếp mới thấy giai điệu mình ngân lên thật đơn điệu, lẻ lơi và lạc lõng biết nhường nào”. Giá như bản nhạc cuộc sống do em làm ca sĩ chỉ dừng lại đúng đoạn cao trào thôi thì hay quá phải không anh…Nhưng cuộc sống này nào có thứ gì đẹp như mộng tưởng. Ngủ một giấc thật say sáng hôm sau tỉnh dậy mới biết rằng thì ra bạn chỉ là một kẻ hoang tưởng ngốc nghếch.

Cậu ấy đã từng nắm tay em thật chặt trên chiếc xe buýt đông người, cũng từng chở che cho em trên dòng đường chảy xiết xe cộ qua lại mỗi lúc hai đứa sang đường, cũng từng siết chặt đôi tay mỏng manh của em mỗi khi có gió mùa về làm trời trở lạnh.Ấy vậy mà, vẫn trên chiếc ghế đá quen thuộc mà hai đứa hay ngồi đó, cậu ấy cuối cùng lại là người khẽ hất đôi tay nhỏ bé của em đi và dứt khoát nói: “tình cảm là thứ gì đó đối với tớ mà nói, nó quá mông lung khó đoán…nên thôi…mình đừng tiếp tục khi chưa chắc chắn nhé”.

Em nhớ, vào khoảnh khắc định mệnh ấy, tim em đã lạc đi 1 nhịp …và mắt em nhòa đi thấy rõ. Mọi thứ tươi đẹp cứ ngỡ như mơ đang diễn ra quanh em rồi cũng đến lúc phải hạ màn.Cậu ấy là như thế đấy, nhẹ nhàng, ấm áp, cuốn hút giống như một cơn gió trời đầy phong lưu và tự do tự tại.Thế nhưng, người con gái mỏng manh đứng ở góc này đón gió nào có hay chăng điều đó, gió trời tuy gần mà cũng rất xa, tuy tuyệt vời nhưng cũng rất khó nắm bắt.

Giờ đây, khi thời gian nhẹ trôi và tổn thương cũng nguôi ngoai đi ít nhiều, em với cậu ấy lại quay về làm bạn, quay trở lại với vạch xuất phát ban đầu như khi hai người mới thân nhau. Nhưng rồi cả hai chợt nhận ra rằng, để làm ban trở lại thân thiết như xưa cũng thật khó…Là do những tổn thương mà cậu ấy gây ra cho em lớn quá, nó sâu sắc hơn những gì em nghĩ, nên em chưa thể mở lòng mà tha thứ cho con người này…hay tại vì bản thân em vẫn đang thầm thích cậu ấy và rồi khi nhận ra “gió trời thật tuyệt nhưng gió là của chung cho tất cả mọi người chứ không phải riêng ai” thì em mới cảm nhận sâu sắc rằng: trên thế giới rộng lớn hơn 7 tỉ người này, em là con người cô đơn nhất.

Cậu ấy giống anh, cũng nhẹ nhàng bước vào thế giới của em rồi lại lặng lẽ rời đi trong âm thầm và hoang vắng. Cuối cùng, trong mảnh tim nứt toác chồng chéo những thương tổn này vẫn chỉ còn mình em…một mình em ở lại mà thôi.

Có lẽ em nên tập làm quen lại với cuộc sống không có cậu ấy ở bên như khi anh ra đi thôi anh nhỉ? Sẽ là những tháng ngày lạnh lẽo nơi bến xe buýt đông người. Không còn những chiều muộn ngồi huyên thuyên đủ điều nơi sân trường lộng gió.Không còn cái nắm tay vội nơi lòng đường đông người qua lại…Ở góc này hết rồi có một trái tim đang ngủ im!

“Có những tủi hờn em cố chôn sâu trong đáy mắt

Chờ một ngày người nhẹ đến xóa hết đi

Nào ngờ đâu gió trời là bất tận

Khẽ đến khẽ đi như không có điều gì! ”

Vì váy trắng không thể dừng hoài niệm về áo nâu và tương tư khắc khoải đến áo xanh….Vì trong giây phút đối mặt bối rối, chúng ta đã trao nhau những ánh nhìn hoang hoải chở đầy những trống trải của trời đông giá rét…Vì có những yêu thương mà ai đó đã từng lướt qua rồi vô tình bỏ lỡ…Cũng như, vì chính những khoảng lặng mà ta đã dành cho nhau…

Viết cho một chiều đông thật hiền tim nhé!

Tiểu Yết